Văn bản “Một năm ở tiểu học” của Nguyễn Hiến Lê đã đem đến cho người đọc nhiều ấn tượng. Tác giả đã thuật lại quãng đời thơ ấu vào những năm tiểu học của mình … xem thêm…một cách chân thực, sống động. Tác giả muốn dùng bài viết để truyền tải một bài học cần có sự cân bằng giữa học tập và vui chơi. Đây thực sự là một lời khuyên có giá trị và hữu ích.
Bài tham khảo số 10
Mẹ – người phụ nữ không biết chữ, nhưng tâm hồn của bà chứa đựng một thế giới đầy tri thức và lòng yêu thương vô bờ. Mỗi ngày, bà ra khỏi nhà, bước đi từ sáng sớm đến khi bóng tối bao phủ, không biết mệt mỏi, để kiếm sống cho gia đình. Những bước chân của bà, mặc dù không biết chữ, nhưng trên mỗi hạt bụi đường, chứa đựng những hy vọng và mong muốn cho con cái được học hỏi, được biết đến với tri thức. Còn nhân vật tôi, một người con không siêng năng trong việc học hành. Ngày nào cũng đến trường, nhưng tâm hồn tôi thường đắm chìm trong thế giới của trò chơi và bạn bè. Thời gian không giữ lại, và đến tối, khi ánh đèn đường lần lượt tắt đi, tôi mới nhớ về nhà. Đến 9, 10 giờ tối, tôi vẫn còn mải mê với những trò chơi đường phố, chỉ quay về khi bị mẹ gọi nhắc. Ngày nghỉ, khi học tôi chẳng còn gì để làm ngoài việc đùa giỡn với trẻ con xóm. Mặc dù không biết chữ, nhưng bà vẫn biết cách tạo ra những trải nghiệm giáo dục qua việc ngồi xuống cùng tôi, mở sách và kể những câu chuyện hấp dẫn. Lúc ấy, dưới bóng đèn vàng ấm áp, tôi nghe lời bà, những câu chuyện cổ tích và phiêu lưu mà tôi không bao giờ quên. Trong thế giới nhỏ của xóm nhỏ, mặc dù không ai biết chữ, nhưng tri thức và lòng yêu thương chảy đều trong mỗi gia đình. Mẹ tôi, bằng sự hiền lành và lòng trung hiếu, dù không giỏi văn chương nhưng đã làm nên những bài học quý báu về tình yêu thương và sự hiểu biết. Nhìn thấy những nụ cười trên khuôn mặt của con cái, bà hiểu rằng, tri thức không chỉ đến từ sách vở, mà còn từ lòng biết ơn và lòng yêu thương đối với cuộc sống.

Bài tham khảo số 8
Những ký ức của một thời thơ ấu đôi khi có thể so sánh được với một viên ngọc quý, rực rỡ và lấp lánh. Tôi muốn chia sẻ về một năm ở tiểu học, thời kỳ đầy sự vui vẻ và sự đơn giản, một khoảnh khắc quý báu trong cuộc đời mình. Dù cho năm học ấy đã là một hồi ức xa xôi, nhưng nó vẫn đọng mãi trong tâm hồn tôi. Đó là thời gian tôi không chỉ học hành, mà còn rèn luyện thể chất và tính tình theo cách độc đáo. Có thể nói rằng, đó là một năm đáng nhớ đối với tôi. Trong ký ức của tôi, tiểu học không chỉ là những bài học về toán và văn, mà còn là thời gian để tôi khám phá những kỹ năng thể thao đầu đời. Trường học là nơi tôi bắt đầu tìm hiểu về bóng đá, và mỗi buổi tập luyện là một hành trình chinh phục những kỹ năng mới. Đó là nơi tôi học cách làm việc nhóm, tôn trọng đồng đội, và đặt ra mục tiêu trong cuộc sống. Không chỉ về thể thao, tiểu học còn là nơi tôi xây dựng những mối quan hệ đáng quý với bạn bè. Chúng tôi luôn cùng nhau vui chơi sau giờ học, tạo ra những kí ức đáng nhớ mà tôi sẽ không bao giờ quên. Những trò chơi truyền thống, những cuộc đua bất tận và những ngày hè nóng bỏng đã tạo nên một phần không thể tách rời của cuộc sống của tôi. Dù có những thời điểm tôi cảm thấy học hành không thú vị, nhưng nhìn lại, tôi nhận ra rằng nó đã đóng góp không ít vào việc xây dựng tính cách của tôi. Tôi học cách kiên nhẫn, tự quản lý thời gian và giữ vững sự kiên định. Những kỹ năng này không chỉ giúp tôi vượt qua những thách thức học tập, mà còn là nền tảng cho sự thành công trong cuộc sống sau này. Vậy nên, một năm ở tiểu học không chỉ là những bài học về sách vở, mà còn là một hành trình đáng nhớ về việc xây dựng thể chất và tính tình. Đó là thời gian tôi học cách biến mọi thách thức thành cơ hội và tạo ra những kí ức đáng trân trọng trong cuộc đời.

Bài tham khảo số 4
Khi đọc văn bản “Một năm ở tiểu học” của Nguyễn Hiến Lê, chúng ta sẽ cảm thấy ấn tượng với nhân vật tôi. Có lẽ mỗi người đã bắt hình ảnh của mình trong những năm tháng tuổi thơ ở nhân vật này. Cậu bé “tôi” trong bài đã có những năm tháng Tiểu học đáng nhớ. Khi cha mất, không còn người nhắc nhở nên “tôi” đã bỏ bê việc học một niên khóa. Mẹ thì suốt ngày bận rộn lo toan mọi chuyện trong gia đình, lại không biết chữ nên không thể kèm cặp. Cậu thường đi sớm nhưng về trễ, thơ thẩn cùng bạn bè rong chơi đến tối muộn mới về nhà. Ngày nghỉ, nhân vật “tôi” đi chơi suốt, đến bữa cơm bà đi gọi mới về. Đến khi nghĩ lại, “tôi” đã thấy đáng tiếc vì bỏ phí rất nhiều về việc học. Nhưng ngược lại về thể chất tính tình lại lợi hơn một chút: chạy nhảy nhanh nhẹn hơn, sống giản dị tự nhiên hơn. Từ nhân vật này, người đọc nhận ra được rằng việc dung hòa giữa các hoạt động học hành và vui chơi là vô cùng cần thiết.

Có thể bạn thích:














