Top Chuẩn

Tổng hợp danh sách TOP CHUẨN nhất Việt Nam

  • Trang chủ
  • Mã Giảm Giá
    • Mã giảm giá Shopee
    • Mã giảm giá Lazada
    • Mã giảm giá Sendo
    • Mã giảm giá Yes24
    • MGG Nguyễn Kim
    • Mã giảm giá Mytour
    • Mã giảm giá Vntrip
    • Mã giảm giá Klook
    • MGG FPT Shop
    • Mã giảm giá Lotte
    • Mã giảm giá Juno
  • Sản phẩm
  • Dịch vụ
  • Shop
  • Ẩm thực
  • Du lịch
  • Đặc sản
  • Làm đẹp
  • Mua Sắm
  • Thời trang
  • Sức khỏe
  • Bài văn
  • Giải trí
    • Phim
    • Thể Thao
  • Tổng hợp
Home › Khác › Top 18 Bài thơ hay của nhà thơ Trần Thị Kim Giang

Top 18 Bài thơ hay của nhà thơ Trần Thị Kim Giang

12 Tháng Hai 2020

Nhà thơ Trần Thị Kim Gian, bút danh Hương Tràm sinh năm 1980, quê ở Cẩm Sơn, Cai Lậy, Tiền Giang. Hiện chị là giáo viên trường THCS Lê Ngọc Hân, thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Chị đã có thơ, tạp bút đăng trên Tuyển tập ÁO TRẮNG (Đặc san Báo Tuổi Trẻ, Nhiều tác giả, NXB Trẻ), Văn nghệ Tiền Giang, Báo Giáo dục & Thời đại, Đặc san Ngành Giáo dục Tiền Giang, Tuần báo Văn nghệ TP Hồ Chí Minh. Ngoài ra, chị cũng đã có sáng tác đăng ở các trang văn chương trên mạng Internet: trang Cộng đồng CÂY BÚT TRẺ trang Diễn đàn của Hội Nhà văn Thành phố HCM là trang VĂN CHƯƠNG PHƯƠNG NAM trang Văn học – Nghệ thuật Đồng bằng Sông Cửu Long. Chị cũng có nhiều tác phẩm được xuất bản trong các tập thơ in chung nhiều tác giả khác. TopChuan.com xin giới thiệu những bài thơ hay của chị.

CHO TÔI BẢO HÀNH MỘT TRÁI TIM

Thơ Hương Tràm

… chiều nghiêng về phía nào cho mây nắng hắt hơi
cho trái tim du dương
một giai điệu chông chênh
rồi mệt nhoài muốn nghỉ
có ai không
thương chỉ dùm tôi với
bảo hành thôi chẳng thay mới tim đâu

thay mới rồi còn ý nghĩa gì đâu
như cái chết vùi chôn những bạc màu ký ức
đem bảo hành xong
có phải ngừng thổn thức
khi cuộc đời mình chỉ có duy nhất một trái tim

bên ngoài cuộc sống từng ngày những lay lắt dày thêm
mặt khóc cười luồn qua đêm toả sáng
ngắm giả tạo nhìn nhân sinh ngao ngán
ước bảo hành trái tim một lần tìm năm tháng ngày vui

cho được bảo hành duy nhất một lần thôi
mặc cuộc sống đòi khóc cười sân khấu
cho một lần đem tim thường nung nấu
khát khao đời đừng giả tạo để thương yêu

Người lạ ơi… biết nơi nào bảo hành tim chỉ dùm tôi với
                                                                          Tháng 3.2018

CHO TÔI BẢO HÀNH MỘT TRÁI TIM

Khoảng lặng

Thơ Hương Tràm

Lặng yên. Lắng nghe cô kể…
Nước mắt lăn dài, chưa thể nguôi ngoai
Tâm trạng này đâu của riêng ai
Người Thầy – trong vai trò chủ nhiệm

Có khoảnh khắc thành kỷ niệm
Có khoảng lặng đời tắt lịm niềm vui
Cứ từng lời in đậm trong tôi
Giờ tan sở. Rối bời cảm xúc

Học trò, nhiều khi, đôi lúc
Thích nghịch, đùa …trong những phút ham chơi
Có hôm bày trò phá bĩnh thôi
Hồn nhiên lắm cái thời tuổi tím

Ngày xưa ơi. Ôi, kỷ niệm!
Thuở học trò, sao tìm lại: Hôm qua?
Thầy cô cũng một thời cắp sách
Cũng một thời ngắm Phượng, suy tư

Nặng lòng, chân bước chần chừ
Thèm được trút cả tâm tư: Nhà giáo
Thầy cô ơi, chung tay dạy bảo
Rèn cho em thơ: Đạo làm người

Ngày mới lên, nắng ấm thôi
Buông hờn giận, thương yêu rồi đậm mãi
Mai em thơ: đi về phương ấy
Hành trang đầy vững chãi niềm tin

Lời tổn thương giống chiếc đinh
Đâm vào trái tim, mất tình bạn hữu
Trái tim để nghĩa nhân lưu trú
Và yêu thương cư ngụ trọn đời

Mưa tháng này, vội vàng rơi
Hay nước mắt rớt vào tôi mặn chát
Phượng đứng lặng yên giờ bật hát
Cho thương yêu che mát tâm hồn

                           Tháng 11.2016

Khoảng lặng

BỖNG MỘT NGÀY CHỢT NHẬN RA

Thơ Hương Tràm

… có nói ngàn lời
không bằng một lần được hiểu
có khóc vạn lần
người kệ
cũng thành không

dẫu niềm đau
đã nén chặt trong lòng
và những tổn thương
đem chém ra trăm nghìn kiểu
thì khoảng cách của những ngày không hiểu
chạm rát khoảng trời thương níu tay buông …
                              Mỹ Tho, 29/3/2018

BỖNG MỘT NGÀY CHỢT NHẬN RA

Bài không tên số 0

Thơ Hương Tràm

Nắng vàng đã trốn vào mây
Gió xô mây ngã sấm bày tiệc chơi
Cơn mưa đổ ập vào người
Gọi trong khàn giọng khóc cười vô biên.

Nỗi niềm nào ném ngả nghiêng
Cứa vào tiềm thức an yên lâu rồi
Mưa ngâu chạm vết thương đời
Cứa vào ký ức một thời vô tâm.

Ta thương ta của tháng năm
Niềm tin gửi phía lạc tâm lệch đường
Đời thương đời cõi vô thường
Ngỡ như cõi mộng còn vương giữa ngày.

Hạt mưa chạm khoé mắt cay
Tưởng đâu nhung nhớ miệt mài chờ mong
Giật mình giữa nẻo long đong
Trái tim bỏng rát rêu phong mất rồi.

Em đem hong mắt khóc cười
Mỗi lần mưa đến sợ trời bão giông
Sờ tay chạm cõi mênh mông
Cứa vào đáy mắt hư không bẽ bàng.

Tự dưng lại sợ mưa ngang
Sờ tay chạm cõi niết bàn chênh vênh.
                                   Tháng 5.2018

Bài không tên số 0

Mùa hoa sầu riêng quê mẹ

Thơ Hương Tràm

                                                                                                                                       

Sáng gió ùa về thoang thoảng hương thơm
Nắng mùa đông đứng tần ngần trước ngõ
Nỗi niềm tha hương rơi nhoài lặng lẽ
Đau đáu trở về quê mẹ bình yên.

Gió heo may lay nhẹ hoa sầu riêng
Khơi ký ức miền tuổi thơ yên ả
Nhớ mùa thu hoạch ngày xưa hối hả
Đem hạnh phúc vừa mới đã… ra phơi.

Con nhớ ngày hè thơm lúa mùa tươi
Vẽ mơ ước khoảng trời thênh thang quá
Gió chông chênh suýt xô con té ngã
May có thương yêu mẹ đã ủ dày.

Con nhớ chuỗi ngày nước mắt lắt lay
Chông chênh bước chân cày may rủi
Nỗi nhớ mẹ thương ba không tên tuổi
Con sẽ về tìm lại tháng ngày trôi.

Hương sầu riêng chùng chình nhớ mẹ thôi
Vị sầu riêng ngọt bờ môi con trẻ
Hẹn ước mùa xuân con về bên mẹ
Vun liếp sau hè thơm khẽ sầu riêng.
                                 T.G, 30/11/2018

Mùa hoa sầu riêng quê mẹ

CHO CON TỰA VÀO BA

Thơ Hương Tràm

Con mệt rồi cho con tựa vào ba
Như hồi bé con khóc oà sướt mướt
Con đến trường ba dắt dìu chân bước
Mẹ dạy con sống mực thước bao ngày.

Con rời quê tìm cuộc sống tương lai
Chút khờ khạo mua chuỗi ngày nhầm tưởng
Thanh xuân trao tình thương cũng nhạt nhoà
Đỗ vỡ rồi con mới kịp nhận ra…

Nhìn trẻ thơ con càng thấy thương ba
Mặc áo sờn vai mái nhà dột ướt
Ba vẫn thủy chung vẹn tròn sau trước
Cãi đôi câu bỏ sao bỏ được gia đình.

Kẻ đi rồi đâu có nhớ tình thâm
Đâu có nhớ mái ấm ngày đã có
Con lặng lẽ món nợ quằng vai nhỏ
Tựa vào ba kể to nhỏ chuyện đời.

Lòng con dại khờ nghẹn đắng ba ơi
Từng dấu tích tựa chân trời xa lắm
Cứa vào vết thương tím bầm sâu hoắm
Chạm vào đâu cũng mắt ướt cay nồng.

CHO CON TỰA VÀO BA

KHI NGƯỜI NHẶT CÁNH HOA TRÀM TRONG CÁT 

Thơ Hương Tràm

Khi người nhặt cánh hoa tràm trong cát
Nghe thì thầm mặn nhạt vị phèn chua
Lòng vương chút tình ngan ngát hương đưa
Thanh xuân thắm nụ cười em vừa chớm.

Nụ cười thắm thanh xuân giờ đương lớn
Đất nông trường đùa giỡn nắng hờn mưa
_ Có bao giờ người ngắm hoa tràm chưa
Loài hoa dại giữa nắng mưa vững chãi?

_ Có những ngày trong khoảng trời dầu dãi
Em kiểm tra thấy nợ cõi mênh mông…

Em nợ người… những cảm xúc tri âm
Những xúc cảm nén dần vào tâm khảm

Người ồn ào, em lặng yên ngạo nghễ
Đốt cháy lòng… cứ thế cũng qua đi.

Em nợ người… lời từ giã những khi
Người nói nói thương những gì em thấy
Em ngủ quên nỗi niềm không động đậy
Thu heo may khen khét ủ tháng ngày.

Em nợ con mình hơi ấm vòng tay
Em dang dở chẳng làm tròn hai vế
Ngày làm mẹ chợ búa về khệ nệ
Ngày làm cha đủ phía bộn bề mơ.

Em nợ mẹ cha trọn vẹn bài thơ
Viết hạnh phúc hững hờ ngoài cửa sổ
Em đơn thân phía góc nhìn loang lỗ
Ngắm song thân lòm lõi những nếp da.

Em nợ trăm năm bước ngõ quê nhà
Bên ngôi trường xưa trọn ngày đính ước
Có những chông chênh nào ai biết được
Nợ hanh hao được mất bữa giao mùa.

Em nợ mình thời trẻ nét xuân xưa
Nợ nét thanh tao cay vừa sống mũi
Em nợ chính em tháng ngày lầm lũi
Vừa nuôi con vừa ghi nợ tuổi thơ.

Chẳng rõ thương yêu được mất bao giờ
Em nợ miết những bến bờ khoảng cách!
                                   Mỹ Tho,18.9.2018

KHI NGƯỜI NHẶT CÁNH HOA TRÀM TRONG CÁT 

LÁ LỘC VỪNG RƠI GIỮA MÙA THU

Thơ Hương Tràm

Anh có nghe không gió thu cười xào xạc
Lá vàng rơi rơi, ngơ ngác lá vàng rơi
Em lại nhớ anh, em lại nhớ nụ cười
Nhớ tách trà pha ngọt lời anh đã nói.

Chúng ta lặng yên, điếu thuốc tàn mùi khói
Khát vòng tay ôm trong lặng yên chờ đợi
Mình đánh rơi thương yêu hai nẻo cuộc đời
Em lỡ trút cạn lời. Anh dốc mưu sinh.

Có thể nào gặp nhau trong bước đăng trình
Để được kề bên mỗi sáng lúc bình minh
Nụ hôn thắm thiết bờ môi ta ngọt lịm
Một vòng tay ôm siết chặt cả tháng năm.

Có thể nào níu khoảng cách đã xa xăm
Gom hết nắng để tan tầm ta sưởi ấm
Một mái nhà đơn sơ nhưng tình sâu nặng
Bên đàn con thơ vui hạnh phúc trăm năm.

Một sáng mùa thu lá không còn xanh thắm
Úa vàng rơi trong một khoảng trống mong manh
Gió lao xao thổi suốt mùa thu heo hắt
Mình xa rồi lòng còn mang nợ triền thương.

      T.G, 6.8.2019

LÁ LỘC VỪNG RƠI GIỮA MÙA THU

Xa quê

Thơ Hương Tràm

Khi đi xa hiểu lòng người xa xứ

Nỗi nhớ trào dâng qua mỗi tháng ngày

Em đã rời quê để đến nơi này

Mang con chữ đi gieo mầm ươm hạt

Em đã đi qua những ngày nắng rát

Những ngày mưa lầy lội bước đường quê

Bụi bám đường xa nặng gánh em về

Qua mỗi nẻo trải dài khoai, khóm

Hàng tràm xanh vẫn ưỡn mình khuya sớm

Như niềm tin trong em vững chãi tháng năm dài

Đã qua rồi những đoạn đắng cay

Em hạnh phúc trong vòng tay anh siết chặt

Dù ở đâu cũng giữ lòng son sắt

Nồng ấm tình quê dẫu xa cách năm dài

Dù gian nan cũng nắm chắc bàn tay

Cho hạnh phúc ngập đầy tình yêu đôi lứa.

                                    

Tháng 6.2015

Xa quê

Mẹ tôi

Thơ Hương Tràm

Kính tặng Mẹ

Mẹ như thân cò lặn lội bờ sông

Tìm cho đàn con thức ăn thơm lành, ngọt dịu

Biết bao năm đời mẹ thăng trầm vất vả

Sương nắng dãi dầu bên mảnh ruộng, vườn cây

Chúng con được sinh ra bên mẹ

Như những búp non đâm chồi, nẩy lộc

Trên nhánh, bên cành rắn rỏi, mẹ tôi!

Chúng con lớn lên bên mẹ

Như những hạt giống trên đồng ruộng quê hương

Đã nẩy mầm vươn mình ra khỏi hạt

Chúng con trưởng thành bên mẹ

Nhựa sống căng đầy, sức trẻ

Vẫn luôn được ấm nồng, trong vòng tay mẹ, mẹ ơi!

Mẹ ơi!

Ngoài kia ấy

Trên những cánh đồng xanh bát ngát

Những chẽn lúa đòng đòng căng đầy hạt sữa

Trong những khu vườn cây sum xuê

Quả sapoche quằn nặng trĩu cành

Và hương nhãn thơm lừng như tình yêu của mẹ!

Vun đắp cho đời con hy vọng tươi nguyên

Và tấm lòng mẹ cho con một thời giấc mơ cổ tích!

Mẹ của con ơi!

Ngày con rời xa vòng tay ấp ôm của mẹ

Vẫn mang theo bên mình mùi hương đất quê ta.

Và trong gói hành trang có cả tình yêu và dáng hình của mẹ

Vun đắp cho con những ước vọng ngọt ngào

Cho hôm nay, ngày mai đều như thế…

Sau những tháng năm đời thăng trầm, nghiệt ngã

Con thành đạt. Và hiểu được

Lời mẹ dạy năm xưa, rằng:

 “ Hạnh phúc ngọt ngào, hay khổ đau, đắng cay

   Đâu dễ gì biết trước”

Sau bao năm

Con quay về

Hình ảnh mẹ trong con

Với tình yêu bao la

Mà thời gian cuộc đời không thể làm phai nhạt

Khu vườn vẫn sum xuê

Cánh đồng vẫn ươm vàng màu lúa của quê xưa

Con trở về

Đi qua những con đê

Như từng bước qua mỗi chặng đời con ở đó

Gập ghềnh và nhiều may rủi

Mẹ dang tay đón chờ

Và che chở cho con

Trong mắt mẹ rạng ngời niềm hạnh phúc.

Con thấy những hy sinh lặng lẽ

Trên mái tóc cuộc đời của mẹ hoa râm

Con thấy những buồn vui lặng thầm của mẹ

Qua ánh nhìn hằn sâu

Và vết lưng còng.

Con thấy cả quãng đời cơ cực

Trong hình dáng hao gầy của mẹ, mẹ ơi!

Như hình ảnh con cò trong giấc mơ cổ tích…

                                            Tháng 8.2012

Mẹ tôi

VẼ ĐIỀU ƯỚC ĐÊM GIÁNG SINH

Thơ Hương Tràm

Em vẽ chênh chao giữa trăm ngàn suy nghĩ
Con gái thầm thì, hỏi: “Ba đâu?”

Rồi quay đi tự đáp:
“Ba theo người khác đâu về cùng bé nữa”
Trong lòng em có trăm ngàn vết cứa
Chạm vào đâu cũng chỉ nửa thương yêu.

Con trai cứ lặng lẽ giữa chiều
Không có ba cũng trăm điều suy nghĩ
Có những câu hỏi giản đơn mẹ trả lời vô lý

Nghe tim mình rên rỉ giữa rét đông.

Gió hanh hao tạt lạnh lẽo vào lòng
Chuông Nhà thờ ngân thêm chòng chềnh ký ức
Đêm Giáng Sinh cứ mông lung điều ước
Ứớc cuộc đời không còn trẻ mồ côi.

Giáo đường ơi, Noel điểm từng hồi
Giữa bao la, chỉ em còn hoang hoải
Ngày mai thôi, Xuân rộn ràng đương tới
Biết bao giờ em có thể cười vui.

Phải làm gì cho trẻ chẳng mồ côi
Không còn có câu trả lời vô lý.

Bé hỏi bâng quơ
Lòng mẹ thành cạn ý

Bối rối chiều, lạc lối cả thời xuân.

VẼ ĐIỀU ƯỚC ĐÊM GIÁNG SINH

SÔNG TIỀN MÙA TRỞ GIÓ

Thơ Hương Tràm

Em ngồi một mình nem nép vào sông
Dòng Tiền Giang mênh mông thuyền ghe chạy
Cơn gió nhẹ thổi mùa đông về lại
Heo may Noel dầu dãi rét run người.

Em nhớ lần đón người lạ đến chơi
Trưa hôm ấy mây xanh trời nóng bỏng
Dòng phù sa chảy về nơi biển rộng
Quy luật xưa nay con nước lớn ròng.

Em dõi nhìn nỗi nhớ phía mênh mông
Một bóng dáng đã ở trong quá khứ
Ngày hôm qua đã từng quên lần nữa
Mà sao như vết dao cứa trong lòng?

Ngày dại khờ làm sao hiểu sâu nông
Có thật đâu những mặn nồng giả tạo
Chạm vào đâu tim cũng buồn rỉ máu
Đã từng năm còn nương náu trong lòng.

Gió lạnh rồi mùa trăn trở bên sông
Em vẫn em của tháng năm chờ đợi
Một mình thương chẳng bao giờ dừng lại
Như dòng Tiền Giang miết mải ngược xuôi.

Phút chạnh lòng mà nỗi nhớ bỗng rơi
Giọt nước mắt hay nắng trời đang rớt
Mà cứa vào tim lằn ranh rõ rệt
Sông Tiền neo một vết tích đau buồn.

Người đi rồi. Người ở lại chắc buông
Bởi ngày xưa có bình thường trở lại
Thì hôm nay cũng chẳng còn vụng dại
Trao tâm tư để nhận lại niềm đau.

Ngọn sóng sông Tiền đương vỗ lao xao
Em nghe tim mình rạt rào nỗi nhớ
Có cái gì bình yên không trắc trở
Như em thương mùa trở gió. Anh về.

SÔNG TIỀN MÙA TRỞ GIÓ

Người đàn bà và hai đứa trẻ…

Thơ Hương Tràm

Chẳng biết tự bao giờ
nhà chẳng có đàn ông
có người đàn bà
và hai đứa trẻ
lặng lẽ đi về.

Họ dắt dìu nhau
đi qua những bữa sáng ngủ mê
đi qua những đêm lê thê
trời mưa
tầm tã.

Những buổi bình minh vội vã
họ trở về mái nhà
rộn rã những niềm vui
rộn rã những tiếng cười
mặc kệ ngoài kia vạn lời đùa bỡn.

Đứa con trai
bây giờ đã lớn
biết san sẻ lo toan
biết gánh nỗi nhọc nhằn cơm áo.
Đứa con gái
bây giờ bình yên khỏe mạnh

cùng mẹ và anh sống những bữa cháu rau

nhưng đầy ắp thâm tình.

Người đàn bà
còn tất bật mưu sinh
đời chùng chình nẻo bước
nhưng mỗi ngày trôi đi đều có được
những nụ cười thơ ngây hạnh phúc của con

Người đàn bà đi qua thanh xuân
biết dành trọn tình thương cho hai đứa trẻ
dầu dãi tháng ngày son trẻ
mà an nhiên bước vững chãi trong đời.

Mặc nỗi buồn rưng rức
mặc thức ngủ vô chừng
mặc sáng tối cô đơn
mặc quên nhớ chập chờn
được ở cạnh bên con chính là bình yên duy nhất.

                                                          Tháng 7/2019

Người đàn bà và hai đứa trẻ

LẠC MỘT TIẾNG VE

Thơ Hương Tràm

(viết cho khoảng trống của trái tim)

Tự dưng lạc một tiếng ve
Loay hoay ký ức tìm về tuổi thơ

Sáng cùng con chữ i, tờ
Trưa về xách lộp, vác lờ, tát song

Rộn ràng đàn vịt chạy đồng
Tung tăng đùa giỡn như không muốn về

Chiều tà nắng rọi ven đê
Bếp nhà khói toả gọi về mẹ trông

Cua đồng lính quýnh chạy ngông
Em qua ngang cửa hang không tiếng cười

Thì ra… câu chuyện ba người
Ối, trời cua đực dối lừa vợ con !

Ơ, kìa có tiếng nỉ non
Giữa đồng rơm rạ nghe còn tiếng rên
Đến gần em hỏi tuổi tên
Ve sầu lột xác mình ên cuối ngày

Nghe trong tiếng gió cả hai
Hoà vào khúc hát mê say lạc đường
Hạ về phối khúc du dương
Gọi nhau khàn giọng lạc thương nửa rồi

Gió đâu xua khói liên hồi
Mây phân bua mãi nửa lời cũng mưa
Thời gian khe hở cũng vừa
Cho em trốn mẹ trú mưa giữa đồng

Em dường lạc giữa hư không
Chạy tìm ve giữa cánh đồng rạ rơm
Tuổi thơ ký ức ru êm
Cõi mơ đốt cháy nỗi niềm chông chênh

 Mỹ Tho, 19.4.2018

LẠC MỘT TIẾNG VE

GIẤC MƠ CỔ TÍCH

Thơ Hương Tràm

Gà đại bàng mơ khao khát trời cao
Rời bản nhỏ vượt rừng xanh qua núi
Tập tành bay đôi cánh ngày chới với
Đành trở về cùng xới đất tìm mồi

Có một hôm mãi nhún nhảy rong chơi
Gặp ve sầu trước cửa đời lột xác
Gà đại bàng với ánh nhìn ngơ ngác
Nể chàng ve thấy lạc lõng cho mình

Họ bắt tay làm cuộc hành trình
Tìm ý nghĩa nhân sinh ngày đương sống
Gặp ốc mượn hồn lạc triền cõi mộng
Cua ẩn vào vỏ ốc rộng chông chênh

Bão tràn về bản nhỏ cứ run lên
Thiên nhiên cũng kêu rên, mưa bật khóc
Ba đứa dắt đi bước dài nặng nhọc
Mượn hốc cây rừng chen chúc trú giông

Mặt trời lên soi nắng giữa hừng đông
Rừng ban trắng đẹp thêm tình tri kỷ

Thần núi thương cua tựa người ẩn sĩ
Muốn chú gà non tung cánh đại bàng!

Ngắm ve đương vẫy đôi càng mạnh mẽ
Cùng tung tăng khe khẽ hát giao mùa
Giữa bạt ngàn tim tím sắc hoa mua
Cành lan cũng đung đưa chờ duyên bén

Núi dang tay mở cửa thần giao hẹn
Mènh, cua, gà vén giấc mơ trưa
Hốc cây thần như chiếc võng đong đưa
Ru tha thiết giấc mơ vừa cổ tích…

Thác nước quanh co vướng thêm bọ xít
Mùi hôi len mũi bịt cả núi thần
Hốc cây giờ chẳng còn chỗ dung thân
Họ chen chúc trong những lần đổ dốc

Con bọ xít làm cho cua bật khóc
Đâu hiểu gian nan vỏ ốc tựa nhà
Cuộc sống chùng chình gió táp mưa sa
Truân chuyên biết nhận rõ điều được mất

Con bọ xít làm cho ve thêm bực
Đâu hiểu khoảng đời khổ cực chông chênh
Mười mấy năm lòng đất trui rèn nên
Một bản lĩnh ưỡn mình ngày đương sống

Gà đại bàng cũng dang đôi cánh rộng
Muốn tung trời thoả mộng đã bao năm
Cũng lặng nhìn về mây khói xa xăm
Nhìn bọ xít rồi âm thầm rơi lệ

Đời bọ xít cứ ngủ mê ngạo nghễ
Mặc xung quanh cười nhạo vẫn tìm vui
Thần núi ném cửa hốc cây cúi lạy
Co rúm đôi chân ngồi nhìn e ngại

Núi rừng ơi, sáng bình minh vẫy gọi !
Mặt trời lên soi khắp lối ta đi
Có niềm tin vững chãi há sợ gì
Mùa thử thách níu ghì chân hạnh phúc

Sông có khúc, con người cũng có lúc
Như hốc cây cùng vạn vật vượt ghềnh
Lúc rộng thênh như biển cả mông mênh
Khi nghĩ cạn loanh hoanh đời chật hẹp

Nắng sẽ lên vén ngày xanh tươi đẹp
Như hoa ban ca hát giữa núi rừng
Gà, ve, cua cùng khiêu vũ nhạc mừng
Bọ xít ơi, khảy cung đàn hoà tấu !

 

Cuộc sống có những chuỗi ngày đẹp xấu
Có lòng nhân ắt cũng có hẹp hòi
Cũng kiếp nhân sinh cát bụi về thôi
Ta hãy thương trân quý ngày đương sống!

Đời chẳng phải mơ đâu là cõi mộng
Biết cho đi lẽ sống mãi trường tồn
Biết mỉm cười cuộc sống sẽ vui hơn
Cảm ơn đời, mỗi sớm mai ta thức…!

Mỹ Tho, 7.5.2018

GIẤC MƠ CỔ TÍCH

Chỉ cách một gang tay

Thơ Hương Tràm

 

Chỉ cách một gang tay
Là có thể
Chạm nhau rồi đấy

Anh và em
Không làm như thế
Khoảng trống vô hình
Giữa trái tim hai đứa
Dẫu tình yêu đốt cháy
khát khao

Giữa tất bật đời
Mình thực sự xa nhau
Nhà chỉ mấy mét vuông
Căn phòng riêng
Em từng than chật chội
Giờ đây
Một mình. Và đêm tối
Rất chông chênh
Và rất đỗi cô đơn.

Mưa lạnh lùng
Giăng kín ngoài hiên
Em bật khóc
Nhớ ấm êm ngày cũ

Giờ chỉ mình em
Giấc ngủ
Rộng thênh thang
Cố chạm mãi
Cánh tay chới với

Em dường đã
Quên
Niềm đau xưa
Vẫn âm thầm
Rát buốt trong tim

Xa nhau
Hạnh phúc đâu tìm
Chỉ cách một gang tay
Mà cả đời không chạm tới!
                                   Tháng 10.2015

Chỉ cách một gang tay

LẼ RA LÀ HẠNH PHÚC, THẾ MÀ

Thơ Hương Tràm

Tối mùa đông ai qua miền thương nhớ
cho em mượn vòng tay ôm và hơi thở
sưởi ấm trái tim đầy vết xước bơ vơ

Lẽ ra là hạnh phúc, thế mà
còn lãng đãng câu thơ
chòng chềnh lắm điều hững hờ, xa lạ

Mùa đông rét cắt da
một mình em giữa đường xưa hối hả
tìm nụ cười quen trong tất tả cuộc đời

Anh ở đâu giữa bao người
em huyễn hoặc, chênh chao hay cuối trời nghiêng ngã
mà mải miết tìm về tiềm thức đã rong rêu

Anh đâu rồi em hỏi cả buổi chiều
hỏi sáng, hỏi đêm hỏi điều điên dại
kiếm người thương giữa hoang hoải tâm tư

Tối đông dày, trời lại đổ cơn mưa
cho lạnh lẽo giữa mùa đông ký ức
em khóc cười trong rét mướt hanh hao…

Mỹ Tho, 21/12/2017

LẼ RA LÀ HẠNH PHÚC, THẾ MÀ

VỀ ĐONG NHỮNG HẠT SƯƠNG

Thơ Hương Tràm

Tháng Mười Một trở mình gọi cơn gió heo may
Từng bậc thang ngồi đếm chuỗi ngày viên phấn viết
Trong đôi mắt em tôi là khoảng trời biêng biếc
Là mùa xuân tươi non tha thiết đón nắng hồng.

Có những lần chùng chình lòng chợt biết trống không
Lén rình rập trăng khuya giữa “cánh đồng bất tận”
Cây trâm bầu đã mấy mùa nắng mưa lận đận
Thân lúa quằn quại mình nuôi nấng ngọn trĩu bông.

Có lúc nghĩ hẹp hòi muốn bỏ phố làm nông
Thả cánh diều tự do. Về gieo trồng khao khát
Nụ cười vui cất lên từ cánh đồng bát ngát
Mùa lạc ươm mầm từ những khúc hát hoan ca.

Hay bỏ bảng đen về cày cấy cùng mẹ ba
Xới đất để trồng hoa, trồng liếp cà, rau muống
Cứ mỗi bữa lúc hoàng hôn nghỉ ngơi cuối ruộng
Nhóm bếp than hồng khói cuồn cuộn thả vào mây.

Ta nhận ra lòng mình trong làn khói cay cay
Nhớ viên phấn mòn bụi bay bay như trằn trọc
Có phải là sương không mà bạc đầu phai tóc?
Có phải là mưa hay nước mắt rớt thăng trầm?

Rồi buồn bã lòng mình về tập đếm tháng năm
Về đong lại những hạt mầm của thời nhiệt huyết
Về vẽ tâm hồn mình thành tượng đồng bất diệt
Về ru đời mình tha thiết nhé: khúc lương tâm!

Về đong những hạt sương rơi giữa buổi thăng trầm
Ta tô lại lòng ta những vết bầm gân guốc
Ta đốt cháy mình thắp lên những niềm mơ ước
Cho ta quên hẹp hòi, con vững bước chân đi.

VỀ ĐONG NHỮNG HẠT SƯƠNG

Chia Sẻ Bài Viết Với Bạn Bè
TwitterFacebookLinkedInPin It

Có thể bạn thích:

Mã giảm giá Shopee Mới Nhất

[coupon so_luong="3" nha_cung_cap="60826" xem_them_url="https://topchuan.com/ma-giam-gia-shopee/"]

Danh Mục: Khác Từ khóa: hương tràm thơ giáo viên thơ hay nhất trần thị kim giang

Bài viết mới nhất

  • Top 6 Salon cắt tóc layer tại TP. HCM đẹp xuất sắc
  • Top 4 Coworking Space tốt nhất khu vực Tây Hồ, Hà Nội
  • Top 5 Cửa hàng bán vest nam may sẵn đẹp và uy tín nhất Ninh Bình
  • Top 5 Địa chỉ dạy bơi uy tín và chất lượng nhất ở Vũng Tàu
  • Top 5 Tiệm vàng uy tín nhất tại Bến Cát, Bình Dương

Shop Mua Sắm

Top 6 Shop bán áo dạ nữ đẹp và chất lượng nhất trên Instagram

Top 7 Shop mẹ và bé chất lượng nhất tỉnh Bắc Giang

Top 5 Shop bán phụ kiện nail uy tín và chất lượng nhất trên Shopee

Top 5 Shop bán áo sweater đẹp nhất trên Shopee

Top 8 Shop phụ kiện cho thú cưng uy tín nhất Quận Phú Nhuận, TP. HCM

Sức Khỏe

Top 5 Phòng khám đa khoa uy tín nhất tỉnh Hải Dương

Top 5 Phòng khám đa khoa uy tín nhất tỉnh Hưng Yên

Top 5 Phòng khám Đông y uy tín nhất tỉnh Kon Tum

Top 5 Phòng khám Đông y uy tín nhất tỉnh Quảng Trị

Top 5 Nhà thuốc uy tín nhất quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội

Du Lịch

Top 5 Dịch vụ thiết kế nhà hàng, quán cafe tốt nhất tỉnh Hưng Yên

Top 5 Resort, homestay tại thị xã Sơn Tây, Hà Nội được yêu thích nhất

Top 4 Công ty du lịch uy tín nhất tỉnh Vĩnh Phúc

Top 5 Resort sang chảnh nhất tại Việt Nam do độc giả du lịch bình chọn

Top 5 Địa điểm vui chơi Hạ Long hút khách nhất

Copyright © 2026 · Magazine Pro Theme On Genesis Framework · WordPress · Log in

↑